*Hà Nội : 23.8.2009 Một câu chuyện từ một tờ báo cũ – tờ báo mà mẹ dùng 1 tập bản kiểm điểm của học trò (!!!) để đổi cho bà đồng nát …
Đồng nát thì thích giấy vở lắm …
còn 2 mẹ con thì rất thích đọc báo
Chẳng nhớ đã giữ tờ báo cũ này và đọc đi đọc lại câu chuyện biết bao lần – từ ngày còn chưa hiểu hết những gì tác giả muốn gửi gắm … Những câu chuyện với lời văn giản dị như thế này có ảnh hưởng rất lớn tới ngôn ngữ ( viết Blog ) của mình sau này (^
Một ngày rỗi việc 2009 – Ngồi đánh máy lại toàn bộ bài báo . Chia sẻ cùng bạn bè …
Việt Hùng
——————————————————————————-
Ngày 15-4-1996 .CLB Văn Học Trẻ Hà Nội tròn 5 tuổi .Trong những năm qua CLB đã nhận được sự quan tâm của nhiều nhà văn nhà thơ lớp trước như Phan Thị Thanh Nhàn ,Bằng Việt ,Hồ Anh Thái ,Nguyễn Đăng Luận … Đặc biệt có 1 người đã từng gắn bó với sự trưởng thành của CLB : đó là nhà văn Vũ Bão .Có lẽ chẳng cần giới thiệu nhiều về ông .Dù bận rộn với công việc của nhà văn nhà báo ,của phó chủ tịch hội Nhà Văn Hà Nội ,Vũ Bão vẫn thường xuyên đến dự sinh hoạt với CLB và chia sẻ với hội viên kinh nghiệm sống ,kinh nghiệm sáng tác ,nhất là sau mỗi chuyến đi xa của ông ,Nhà văn Vũ Bão mang đến cho CLB tiếng cười lạc quan và giúp các cây bút trẻ tự tin hơn trong sáng tác .
Vào 1 ngày giáp tết Bính Tý ,Chúng tôi đã có dịp trò chuyện với ông .,và nhân năm chuột ,nhà văn Vũ Bão dành cho độc giả Áo trắng 1 chuyện viết về mèo .Dĩ nhiên về mèo thì tất nhiên phải có chuột rồi .
Và sau đây mời các bạn đọc truyện ngắn “Mèo Hoang” của nhà văn Vũ Bão
MÈO HOANG
Chờ đến mỏi mắt chẳng thấy cơ quan gọi đi nhận nhà ,tôi dồn đủ mọi loại thu nhập ,len lỏi vào góc sâu con ngõ nhỏ mua 1 căn nhà mái gồi ,vách đất .Tôi chịu thua những người được phân phối căn buồng rộng trong dãy nhà cao tầng nhưng trời bù cho tôi cuộc sống độc lập tự do theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.Mỗi khi về đến nhà cài then cửa 1 cái ,tôi ung dung sống trong thế giới riêng của mình .Tôi ăn ,tôi ngủ ,tôi viết ,tôi đọc sách ,tôi tiếp khách … không bị ai làm phiền .Tôi là chủ nhân của một cơ ngơi bé nhỏ ,nghèo nàn .
Một hôm tôi đang ăn cơm chợt nhìn xuống lỗ thủng ở chân vách ,tôi thấy đầu một con mèo đen .Hai mắt nó cứ nhìn về hướng bát cơm tôi đang bưng trên tay .Tôi biết đó là con mèo giàu lòng tự trọng không chịu chìa tay xin người khác đang ngồi cao hơn mình,không chịu đặt chiếc dạ dày lép kẹp trên cái dạ dày ngang tàng của mình .Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc đĩa lại gần ,sẻ phần cơm tôi cắn nhỏ con tôm lên đĩa ,Con mèo đen đưa mắt theo dõi từng cử động nhỏ của tôi .
Tôi đặt chiếc đĩa xuống đất ,đẩy nhẹ về phía đầu mèo ra hiệu kính mời một sinh vật giàu lòng tự trọng.Đầu con mèo đen vẫn bất động trong lỗ thủng ở chân vách.Tôi đứng dậy cầm chiếc đĩa đặt trước đầu con mèo đen tỏ ý quyết tâm mời bằng được người khách đến nhà đúng giờ ăn của chủ .Con mèo lùi lại ,vụt chạy mất .Thì ra con mèo đen này không còn tin trên đời này lại còn người tốt với nó đến mức tự dưng mời nó 1 bữa cơm tôm ,Nó không hiểu tôi sẽ làm gì khi nó đang vục đầu xuống đĩa .
Lâu nay bọn trẻ trong xóm vẫn đi bẫy mèo đem bán cho các nhà hàng đặc sản.Ông chủ nhà hàng bắt mèo đội lốt thỏ trước khi được hóa sang kiếp khác .Tôi vẫn đặt đĩa cơm tôm đúng vào lỗ hổng ở cạnh chân vách ,coi như một tín hiệu có bảo đảm về lòng mến khách.
Công việc kiếm sống hàng ngày thường buộc tôi ra khỏi nhà sau bữa cơm.Vào quãng ấy ,bạn bè tôi thường bò về nhà ,Đến lúc tôi trở về nhà ,việc đầu tiên là tôi nhìn ngay về phía lỗ thủng dưới chân vách .Chiếc đĩa đã sạch như chùi .Như thế có nghĩa là người khách bốn chân đã chấp nhận lời mời thành thực của tôi .
Từ hôm ấy mỗi dành xuất ăn cho con mèo tự trọng ,tôi lại đặt chiếc đĩa xa dần lỗ thủng dưới chân vách và nửa tháng sau ,tôi đặt đĩa cơm ngay dưới chân bàn ,Lần nào trở về nhà ,tôi cũng thấy suất cơm mến khách cũng được đón nhận đúng lòng mong đợi của tôi .Cuối cùng tinh thần hiểu biết lẫn nhau đã xóa bỏ mọi ngăn cách .Mỗi lần tôi bày đĩa trên bàn ,chú mèo đen đã chui qua lỗ thủng dưới chân vách ,nhẹ nhàng bò đến ben tôi ,cọ đầu vào chân tôi ,Tôi bế chú mèo đen ,đặt nó lên đùi tôi rồi vuối nhẹ đầu nó ,lưng nó .Con mèo đen cứ lim dim mắt tận hưởng giây phút hiếm hoi của tình đời .
Thế là từ đó tôi đánh bạn với con mèo .Trước đây phải bám người bám việc ,tôi chỉ cần chạy ra hàng làm bát phở hoặc gặp lúc dồn việc ,tôi chỉ đặt quả trứng hấp trên soong cơm hay ngồi nhai chiếc bánh mì kẹp chả trên tay là xong .Còn bây giờ tôi biết mèo không bao giờ ăn trứng -kể cả trứng rán ,không bao giờ ăn đậu phụ ,ăn mì-ăn-liền nên tôi buộc phải lo ngày 2 bữa cơm theo thực đơn người-mèo .,nghĩa là bữa nào tôi cũng phải có món rau dưa truyền kiếp của người và một chút thịt hay cá hay tép,hay tôm cho cả người lẫn mèo .
Mèo thường thích ăn cá ,một lần trên đường đi đên tòa soạn nộp bài ,tôi gặp một xích lô chở cá ướp đá .Xe đi đến đâu ,nước ở khối đá cứ chảy tong tong vẽ thành những ngôi sao nham nhở trên mặt đường .Một con cá nục ở góc khối đá bong dần ra cứ rung đuôi theo nhịp đạp của bác xích lô .Thế nào con cá nục ấy cũng chia tay với tập thể bầy cá ướp,tôi đạp xe chầm chậm lại chờ lúc cá rơi ra là nhảy ngay xuống xe nhặt về rán cho con mèo tự trọng ở nhà .
Đến lúc con cá nục chỉ còn bám mảng vây trên sống lưng vào khối đá ,một cô bạn tôi đạp xe ngược chiều nhìn thấy tôi mừng quá reo lên ” Anh Vũ ! Tôi cứ giả vờ như không nghe thấy cô gọi vì chỉ dăm bước chân nữa con cá nục sẽ thuộc về con mèo của tôi .Anh Vũ,suy tư gì mà tập trung tư tưởng đến thế ? Tôi mỉm cười : Anh đang chờ con cá nục .Nó sắp rơi kia kìa .Cô bạn cũng thuộc lạoi thích đùa như tôi bèn hỏi ngay : Vậy anh định gặp em hay định đi gặp con cá nục ? Tôi cũng cười : Anh muốn gặp cả hai .Cô bạn gật đầu : Anh sẽ được cả hai .
Thế là hai chúng tôi đến tòa soạn nộp bài rồi cô kéo tôi vào một tiệm cơm bụi mua luôn cho tôi khúc cá rán .Cô bảo : em đền suất cá nục đấy .
Bữa ấy tôi ăn tép và dằm miếng cá cho mèo .Ăn xong tôi lăn ra giường ngủ và chợp đi lúc nào không biết .Một tiếng “choét” làm tôi bừng giấc .Chú mèo đen đang ngoạm cổ con chuột ngay trên mặt bàn .Thì ra trong lúc tôi đang ngủ ,chú chuột quen mùi bò lên bàn định cống khúc cá rán .chú mèo vờ ngủ dưới chân giường lao vút lên bắt sống thằng ăn trộm ngay tại trận .
Chú mèo vừa ngoạm con chuột vừa nhảy xuống đất .Chú thả con chuột ra rồi dung 2 chân trước tung con chuột lên cao rồi nhẩy theo cắn vào gáy con chuột .Chú lại nhả con chuột xuống mặt đất rồi nhẹ nhàng lùi ra xa .Chú nghe nguẩy đuôi lấy đà rồi bất thình lình lao vút một cái ngoạm đúng vào cổ con chuột .Tôi thích chí khen : Giỏi !
Chú mèo lại nhả con chuột ra rồi lấy chân tạt con mồi sang một bên .Chú chuột nằm bất động như đã hồn lìa khỏi xác ,chú mèo lại lấy chân trước tạt con chuột rồi dùng hai chân tung con chuột lên cao .Con chuột rơi bịch xuống đất ,chú mèo lùi ra xa ngoe nguẩy đuôi thú chí vờn con mồi .Chú lim dim mắt ngắm con mồi đang bất động thì bỗng vụt một cái con chuột lao nhanh về phía lỗ thủng ở chân vách .Chú mèo vội chồm theo nhưng con chuột đã kịp chuồn qua lỗ thủng ,Chú mèo trườn qua lỗ thủng đuổi theo con mồi vừa chạy thoát .Một lúc sau chú mới quay về ,lông ướt sũng .Tuổi già là như vậy ,sức bật suy giảm nên chú đã vồ sểnh con mồi ,rơi tòm xuống cống thông nước thải .
Tôi phải xách xô nước ra sân ,vừa té vừa cọ bộ lông bám đầy bùn .Sau đó tôi lấy khăn khô lau đi lău lại bộ lông bết từng đám với nhau .Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao chú phải đi hoang .Người chủ không cần một con mèo mắt mờ chân chậm ,lũ trẻ con không them bắt một con mèo già. Không ai cần đến chú nữa .
Tôi lấy áo may ô bọc quanh than chú rồi ôm chú vào long sưởi ấm cho chú .Chiều hôm ấy chú bỏ cơm .Chú buồn như một thủ môn già bắt hụt một đường bong trong tầm tay .Tôi pha chén sữa rồi rót dần từng tí một xuống đĩa cho chú liếm .Đêm hôm ấy chú không đi săn chuột nữa,chú nằm cuộn tròn trên chiếc gối của tôi .Tôi nằm thẳng đặt đầu xuống chiếu ,dành chiếc gối cho chú làm đệm .Chú thở khò khè như có cái gì vương vướng ở cổ .
Sáng hôm sau chú chỉ nhấm nháp một thìa sữa .Đến chiều chú chỉ hít hít vào lòng dĩa rồi ngẩng đầu lên .Tôi phải bế ngửa chú lên ,lấy thìa bón sữa vào miệng cho chú .Chú chỉ ăn hết thìa đầu ,đến thìa thứ hai ,chú cắn răng lại ,sữa chảy tràn qua mép chú .Tôi bế chú trong lòng nghe tiếng khò khè trong cổ chú .Đến đêm chú cựa mình trườn khỏi tay tôi ,Tôi chỉ nghĩ là chú cay cú với con mồi vừa sểnh ,cố tình đi đánh một trận phục thù .
Tiếng chân mèo nhẹ nhàng lướt trên mái gồi .Tôi chạy ra sân nhìn theo bóng con mèo nằm trườn trên nóc nhà .Bóng hai vành tai mèo nhô lên nền trời sao rồi đến vòng lưng .Con mèo đen cứ ngồi trên nóc nhà ngẩng đầu ngắm trời sao .Tôi lên tiếng meo meo gọi nó xuống nhưng con mèo đen vẫn ngồi trên cao suy ngẫm sự đời .Tôi quay vào trong nhà dành cho con mèo những phút tự do ngắm trời cao dầy đặc những ngôi sao .
Đến nửa đêm ,nghe có tiếng vật nặng lăn trên mái gồi .Sợ con mèo hoang nào ở đâu đến cắn con mèo của tôi ,tôi vội chạy ra sân với cây sào sẵn sang yểm trợ mèo nhà trong phút tranh dành ngôi thứ .
Nhưng không ,con mèo đã lăn xuống dưới sân .Tôi bế nó lên ,than nó còn ấm .Tôi ôm nó vào lòng bước vào trong nhà .Đầu nó ngoẹo trên cánh tay tôi ,mắt nó vẫn mở to in cả một trời sao .Trước khi từ giã cõi đời ,con mèo của tôi tìm bằng được đỉnh cao ngắm trời sao gắn bó với những ngày đi hoang không nơi nương tựa .
Tôi tìm chiếc hộp bìa cứng vẫn đựng chiếc radio-cassette ,lót chiếc áo may ô xuống đáy hộp rồi đặt con mèo vào .Tôi lật bốn mép may ô trùm lên con mèo rồi đậy nắp hộp lại .Tôi nhét bó hương vào túi áo .Tôi bưng hộp đựng xác con mèo ra bãi cỏ đầu ngõ .Rút con dao găm cài ở thắt lưng ,tôi đào cái huyệt nhỏ ,đặt chiếc hộp xuống rồi cào đất lấp kín .Tôi bật lửa thắp một tuần hương cắm trên nắm đất lùm lùm – nơi yên nghỉ cuối cùng của một kiếp đi hoang .
Nhà Văn Vũ Bão






